Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013

Cơ hội san sớt kinh nghiệm trong công tác truyền thông DS-KHHGĐ: Cần tận dụng lợi thế của khoa học công nghệ.

Nhất trí với quan điểm này, ông Nguyễn Văn Linh, Phó chủ toạ UBND tỉnh Bắc Giang, Trưởng ban chỉ đạo công tác DS-KHHGĐ tỉnh khẳng định: “Kinh nghiệm thực tiễn cho thấy, ở nơi đâu có sự vào cuộc, lãnh đạo chỉ đạo của cấp ủy Đảng, chính quyền, sự tham dự tích cực của các ban, ngành, đoàn thể thì nơi đó, công tác DS-KHHGĐ sẽ tốt hơn

Cơ hội chia sẻ kinh nghiệm trong công tác truyền thông DS-KHHGĐ: Cần tận dụng lợi thế của khoa học công nghệ

Võ Thu. Chúng tôi đã yêu cầu và được Đảng, Nhà nước, Chính phủ mau chóng thành lập Ban chỉ đạo công tác DS-KHHGĐ tại các cấp. “Theo tôi cần tận dụng lợi thế của khoa học công nghệ để đạt hiệu quả nhanh và tốt nhất”, TS Dương Quốc Trọng nhấn mạnh. Trong một thời gian ngắn, 100% các thành phố, huyện thị, xã phường đã thành lập Ban chỉ đạo công tác DS-KHHGĐ”. Chèo là hình thức nghệ thuật được nhiều địa phương phía Bắc dùng trong truyền thông về DS-KHHGĐ.

Hội thảo cũng là dịp để các cán bộ truyền thông, lãnh đạo Sở Y tế, Chi cục DS-KHHGĐ 31 tỉnh, đô thị luận bàn kinh nghiệm cách thức, nội dung truyền thông trong thời kỳ mới. Vậy, nội dung và cách thức truyền thông trong thời gian tới sẽ tập kết vào điều gì khi công tác DS-KHHGĐ có rất nhiều vấn đề mới? TS Dương Quốc Trọng cho rằng, nếu trước đây, khi nói đến công tác DS-KHHGĐ chúng ta chỉ nghĩ đến giảm sinh thì bây giờ, chúng ta không chỉ giảm sinh nữa, mà phải tập kết nâng cao chất lượng dân số, cải thiện sức khỏe bà mẹ con nít, tận dụng cơ hội dân số vàng, kiểm soát tốc độ gia tăng dân số, kiểm soát mất cân bằng giới tính khi sinh.

Ảnh: Võ Thu   Lý giải tầm quan trọng của việc phối hợp với các ban, ngành, đoàn thể về công tác DS-KHHGĐ, TS Dương Quốc Trọng – Tổng cục trưởng Tổng cục DS-KHHGĐ cho biết: “Công tác Dân số đòi hỏi phải có sự vào cuộc của cả hệ thống chính trị, của các ban, ngành, đoàn thể; nếu không thì chúng ta sẽ thất bại. Trước đây chúng ta chỉ truyền thông một chiều về việc sinh con ít để có điều kiện làm kinh tế, thoát nghèo đói… nhưng bây giờ, nhiều người phát hiện ra rằng: Đối tượng đẻ nhiều còn là các gia đình giàu có, có nhà còn sinh tận 4-5 con, nhưng từng địa phương cũng phải có phương thức truyền thông khác nhau.

Thành thử, ngay khi đưa công tác dân số về với y tế, ngay năm 2008, chúng tôi đã thấy rằng, nếu không chấn chỉnh lại thì mọi người sẽ hiểu rằng đây chỉ là một mảng của công tác y tế. Thời kì qua, chúng ta truyền thông DS-KHHGĐ qua các dụng cụ truyền thông đại chúng (đài truyền hình, truyền thanh, qua băng rôn, khẩu hiệu, tờ rơi…); truyền thông trực tiếp “đi từng ngõ, gõ từng nhà, rà từng đối tượng”… Trong thời gian tới, chúng ta cần đánh giá lại để xem phương thức này hiệu quả nhất.

Đặc biệt, theo tôi rất cần sự vào cuộc của các vị chánh xứ, trùm trưởng, các chức sắc đạo, các già làng, trưởng bản… Khi tôi làm việc với Hội đồng trị sự của tỉnh, tôi luôn đề nghị các vị trong Hội đồng khích lệ con cháu, các con chiên, phật tử của mình thực hiện tốt công tác DS-KHHGĐ, đặc biệt là vấn đề giảm thiểu mất cân bằng giới tính khi sinh”.

Điều đó đã được chứng minh qua 30 năm (1960-1990), vơ các kỳ quyết nghị đề ra đều không thành công vì chỉ đơn thuần coi đây là vấn đề kỹ thuật y tế. Tại Bắc Giang, mỗi năm có gần 50 cuộc truyền thông tại vùng sâu, vùng xa, vùng khó khăn sử dụng hình thức nghệ thuật này.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét